Vậy là năm 2025 với quá nhiều biến động đã thật sự đi qua. Những lo toan, chông chênh và cả những điều chưa kịp hoàn thành được khép lại, nhường chỗ cho một năm 2026 đang mở ra trước mắt – nơi có những kế hoạch mới, những dự định mới và những mục tiêu mới được hình thành trong một tâm tỉnh táo hơn, rõ ràng hơn.

Năm mới 2026 đã đến với rất nhiều kế hoạch cần phải làm, nhiều mục tiêu cần hướng tới . Sẽ có những thứ rất mới mẻ cho bản thân thủ sức nhưng cũng có những công việc từng là một thói quen đã bị quên lãng bởi sự bộn về trong công việc, những vấn đề cá nhân và cả những khoảng thời gian stress kéo dài. Vậy nên để bắt đầu tìm lại được những động lực xưa cũ và cũng là tìm kiếm niềm cảm hứng cho hành trình đầy thú vị trong năm mới, tôi đã bắt đầu trở lại một thói quen đã bị quên lãng tương đối lâu đó là đọc sách, và “Dẫu có ra đi vẫn sẽ cười” thực sự là một cuốn sách rất phù hợp cho thời điểm giao thoa giữa năm cũ và năm mới, lúc mà ai cũng muốn nhìn lại mình, nhìn lại chặng đường đã không chỉ một năm qua mà còn là cả một quãng đường dài hơi hơn nữa.

Trước hết, nói qua về tác giả, Mộc Trầm là bút danh của nhà sư Thích Đạo Quang, một nhà sư trẻ nhưng đã để lại nhiều dấu ấn trong lòng độc giả cả nước về những cuốn sách chữa lành cho tâm hồn khi mà cuộc sống vội vã, hối hả mang lại cho con người nhiều phiền muộn. Vậy nên dù không phải là người theo đạo nhưng khi đọc Dẫu có ra đi vẫn sẽ cười, thì bản thân luôn thấy có chút pha trộn giữa sự vô thường của cuộc đời với những đạo lý của Phật, hướng con người tới những điều tốt đẹp.

Ban đầu khi chọn cuốn sách “Dẫu có ra đi vẫn sẽ cười” chủ yếu so cảm thấy phần giới thiệu có chút giống về nội dung với một cuốn sách tôi đã từng đọc rất lâu về trước đó là “Khi hơi thở hóa thinh không”. Cái cảm giác có chút lặng lại khi cầm lên tay và đọc những dòng tiêu đề đầu tiên thật sự giống và khiến tôi liên tưởng tới sự vô thường của cuộc đời. Cả hai cuốn sách đều là tự truyện của một người cha đang háo hức mong đợi đứa con đầu lòng ra đời, nhưng cũng đồng thời là lời trăn trối cuối cùng gửi gắm lại cho người thân yêu và đứa con bé bỏng trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.

Không biết là tình cờ hay sự sắp đặt của cuộc đời, cả 2 cuốn sách đều được tôi đọc vào khoảng thời gian mùa đông lạnh lẽo, khi bản thân đang có chút trầm lắng, suy nghĩ về những gì vừa xảy ra và nơi cả 2 cuốn sách được đọc cũng là nơi thực sự không phù hợp để đọc những cuốn sách về sự vô thường của cuộc đời, nơi con người cần hy vọng hơn là việc đưa thêm những nỗi buồn, nỗi đau và đối diện với sự thật đang diễn ra.

Cuốn sách “Dẫu ra đi vẫn sẽ cười” là một cuốn tự truyện và cũng là tâm tư của một nhân vật tên Khang kể lại cho người con vừa mới chào đời của mình về cuộc đời lạc lối, tối tăm, đau thương và đầy nuối tiếc. Từ việc bỏ nhà ra đi, rồi vấp ngã dưới hố sâu của dục vọng, lựa chọn những sai lầm dẫn đến sự chia ly, việc nào cũng là những lựa chọn sai lầm, không chỉ mang lại hậu quả to lớn cho bản thân mà con rất nhiều tổn thương đến nhũng người xung quanh. Cho dù Khang đã nhận ra và cố gắng sửa chữa những sai lầm này, nhưng đâu phải lúc nào cuộc sống cũng cho ai đó cơ hội để kịp sửa sai. Hậu quả nặng nề nhất mà nhân vật phải gánh chịu đó là căn bệnh thế kỉ, đó là sự dằn vặt khi nhận ra mình không có nhiều thời gian để sống, để chăm sóc gia đình nhỏ mà mình vừa mới có.

Cái kết dù có bi thương tới đâu thì cũng có những ánh sáng le lói đủ để thay đổi không chỉ một cuộc đời. Khang đã nhận ra lỗi lầm, đã quay đầu về với những điều đẹp đẽ và đã cố gắng để sống những ngày cuối đời một cách trọn vẹn, như là lời xin lỗi tới những người thân, người vợ và người con vừa mới chào đời. Và cũng cô gắng để lại những lời yêu thương, tình cảm, những bài học mà bản thân đúc kết được để gửi gắm lại cho sinh linh nhỏ bé của mình.

Đọc đến những trang cuối, tôi chợt nhớ đến một người anh từng mắc căn bệnh mà nhiều người gọi là “căn bệnh thế kỷ”. Anh may mắn hơn nhân vật trong Khang, sau những tháng ngày chống chọi, anh đã vượt qua, xây dựng được một gia đình hạnh phúc và một cuộc sống đủ đầy. Nghĩ đến anh, tôi thấy rõ rằng có những lần con người đứng rất gần ranh giới, nhưng nếu còn cơ hội, họ có thể viết lại phần đời của mình theo cách tốt đẹp hơn.

Rồi tôi lại nhớ đến một người khác, vốn có một khởi đầu thuận lợi — gia đình khá giả, vợ đẹp, con ngoan. Nhưng vì những lựa chọn sai lầm, anh tự đẩy mình vào con đường xa đọa, kéo không chỉ sự đau đớn về thể xác của bản thân mà còn biết bao hệ lụy và sự vất vả cho cả gia đình.

Và tôi cũng nhớ đến một người sinh ra trong nghèo khó, thiếu ăn thiếu mặc đến mức ngoại hình gầy gò chẳng khác gì một đứa trẻ tiểu học. Chưa kịp bước qua tuổi đôi mươi thì biến cố ập đến, sức khỏe suy kiệt. Dù vậy, người ấy vẫn cố gắng làm lụng, chắt chiu từng đồng để chạy chữa. Chỉ tiếc rằng cuộc đời không đủ rộng lòng. Người ra đi trong sự tiếc thương của gia đình và những ai từng biết đến nghị lực ấy.

Còn rất nhiều câu chuyện, con người tôi đã nghe, đã gặp, chứng kiến và cả bản thân cũng đã trải qua. Cuộc đời vốn dĩ vô thường, bệnh tử không phân biệt giàu nghèo hay may mắn, có người ở lại lâu hơn một chút, có người phải ra đi sớm hơn dự tính.Nhưng giữa tất cả những điều ngoài tầm kiểm soát ấy, có lẽ thứ duy nhất ta thật sự có thể lựa chọn chính là cách mình sống khi còn có thể — sống tử tế hơn, chậm lại hơn, và trân trọng từng hơi thở đang hiện hữu.